旅游|越南河江,那些盘山绕水的弯弯山道

荷花杂志2020-12-03 09:53:11

河江位于越南北部,距河内约320公里,她的美,在人群中流传,有人沉迷于当地圩镇上的美酒,也有人沉醉于这片土地,这里的人和山山水水,都隐藏着许多令人迷恋的东西,等着我们去探索。

Cách Hà Nội 320km về phía Bắc, Hà Giang – cái tên mà chỉ nghe thôi nhiều người cũng đã có cảm giác chếnh choáng, say vì rượu thắng cố chợ phiên hay say vì vùng đất, con người ẩn chứa biết bao điều hấp dẫn luôn chờ đợi được khám phá.

人们来到这,或是因为喜欢那漫山遍野的紫色三角麦,或是因为痴迷生长在陡峭的石缝中那些充满生机活力的野生黄菊花,当然也有人是被河江蜿蜒的盘山公路吸引。而对于那些驴友们来说,也许探险带来的刺激和高原石山的梦幻,才是吸引他们来到这里的根本原因。

Có người đến với Hà Giang vì mê đắm trong sắc tím của bạt ngàn những đồi tam giác mạch, hay ngẩn ngơ khi bắt gặp những bông cải vàng, cúc cam rực rỡ đầy sức sống vươn lên từ những hốc đá tai mèo dựng đứng. Thế nhưng, cũng không ít người bị Hà Giang cuốn hút bởi những cung đường lò xo, những khúc cua tay áo. Đối với dân phượt, cái cảm giác mạo hiểm xen lẫn giữa những thơ mộng của hoa cao nguyên đá có lẽ là nét quyến rũ nhất của vùng đất này. 

从河内出发,途径福寿、宣光等省就能达到河江。沿途,在宣光省咸晏县和河江省北光县的交汇处,路旁满是果园,路边的小摊摆满了黄灿灿的桔子。

Đoạn đường từ Hà Nội đi Hà Giang giờ đây đã rất thuận lợi, vượt qua 320km từ Hà Nội đi qua Phú Thọ, Tuyên Quang bạn sẽ đến TP. Hà Giang một cách không mấy khó khăn. Dọc đường đi, hai bên đường bạn sẽ bắt gặp các sạp bán cam nằm ngoài các vườn cam trĩu quả vàng óng tại khu vực huyện Hàm Yên – cuối Tuyên Quang và huyện Bắc Quang – đầu Hà Giang.

途中必须在河江市休息一晚,因为,从河内到河江的路况良好,但是河江通往同文县的160公里路都是弯弯曲曲的山道,那些像画卷一样优美的盘山公路会给你带来全新的感受。

Nghỉ một đêm ở Hà Giang là điều nên làm trước khi tiếp tục hành trình đi cao nguyên đá Đồng Văn vào sáng sớm ngày hôm sau. Bởi đường lên TP. Hà Giang thì khá dễ đi, tuy nhiên, khi rời thành phố để vượt 160km đường đèo lên cao nguyên đá Đồng Văn, qua các huyện vùng cao biên giới, bạn sẽ phải đối mặt với sự quanh co của đường đi. Núi rừng thơ mộng bao quanh những con đường ngoằn nghoèo như tranh sẽ cho bạn một cảm giác hoàn toàn mới.

从管薄段开始爬坡,每爬完一段就会感到自己所处位置的海拔升高了一点,就这样一点点攀升,视野愈加开阔。“九段仓坡岭”之名也许正是这样得来的。如果没有做好准备很容易晕车。

Hành trình vượt dốc bắt đầu khi đến Quản Bạ, cứ kết thúc một đoạn đường là cảm thấy mình lên cao hơn một chút, cao dần, cao dần và sự thoáng đãng của không gian lại mở ra thêm một chút. Cái tên Dốc Chín Khoang có lẽ cũng từ đó mà ra. Ai đó không quen sẽ dễ có cảm giác choáng ngợp nếu chưa chuẩn bị sẵn tâm lý.

这段充满乐趣的山道,平均海拔1500米,坡度很陡,所以一路上基本上都是连续拐弯的盘山公路,对于生性不喜欢冒险的游客来说,这里肯定不是他们喜欢的地方。站在这片高原石山的最高峰,会有一种“看似很近,相遇很难”的感觉,看着近在咫尺的地方,事实上却非常遥远。

Trên chặng đường đầy thú vị ấy, bạn sẽ ngất ngây bởi cảnh núi non hùng vĩ và một màu đen xám bao phủ bởi đá tai mèo, đường có độ cao trung bình 1.500m, do đứt gãy của vỏ trái đất nên địa hình rất dốc, có chỗ dốc 70-900, nên hầu hết đường đi xuất hiện rất nhiều những khúc cua tay áo nối tiếp nhau và chắc chắn sẽ không phải là điểm đến hấp dẫn của những du khách không ưa mạo hiểm. Đứng trên đỉnh cao nhất của cao nguyên đá, là nơi “thấy nhau trong tầm mắt, gặp nhau mất nửa ngày”, đường tưởng ngắn mà dài, tưởng gần mà xa không tưởng.

同文高原的整个路段都能见到满山遍野的石头。这些灰暗的石头与当地居民世代相处,密不可分。当地人卢文苗说:“为了建房子,我们要一块一块地搬运和放置石块;为了种庄稼,我们不得不一筐筐背着泥土铺在这些石头上,我们日常生活的饮用水,也是从这些石山中流出来。这些石头护着泥土,护着水源,最后形成了梯田。”很多寨子里的居民用石头砌成围墙,把自家的房子围起来。围墙上是那些盛开的桃花,这样的景观成为了当地的一种象征,体现了高原山区人们那种强大的生命力,看上去非常强悍敦实,却又不失浪漫和对生活的热爱。在这片高原石山上,低头是灰暗的石头,抬头是一片片黑灰色紧紧包围着。在这黑灰色的天地之间,是绿油油的水田、一丛丛的玉米、金黄色的梯田、旺盛的油菜花,以及这片土地上最吸引人的那些标志性的三角麦花。

Suốt chặng đường ấy, có lẽ thứ đặc sản mà đi bất cứ nơi đâu ở cao nguyên Đồng Văn cũng bắt gặp chính là đá, những mỏm đá tai mèo xám, quyện hòa, gắn bó đời đời kiếp kiếp với cuộc sống của người dân các dân tộc nơi đây. Anh Lò Văn Miêu – một người dân địa phương vui vẻ nói: Để dựng nhà, chúng tôi phải dọn dẹp, di chuyển các phiến đá. Để có đất trồng trọt, nhiều chỗ người ta phải mang từng gùi đất đổ vào từng hốc đá. Nước ngọt cho cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của chúng tôi cũng được lấy từ đây. Đá giữ đất, giữ nước để có ruộng bậc thang. Anh Miêu còn nói cứ đi tiếp sẽ gặp những bản làng mà đá được dựng thành tường rào bao quanh từng ngôi nhà, phía trên là những tán đào phai bung nở những cánh hồng rực rỡ. Sự hài hòa, gắn kết là ở đó, như biểu tượng cho sức sống mãnh liệt và tính cách của con người vùng cao, vừa mạnh mẽ, khỏe khoắn vừa không kém phần lãng mạn, yêu đời. Ở vùng cao nguyên đá này, cúi xuống thấy đá tai mèo dưới chân, nhìn lên lại thấy cả một màu đen xám bao phủ của cao nguyên đá. Thế nhưng, xen lẫn màu xám của đá là màu xanh của những ruộng, những khóm ngô, màu vàng của nương lúa, của những chùm hoa cải, hay màu tím của những luống hoa tam giác mạch – loài hoa biểu trưng của vùng đất chứa ẩn quá nhiều sức hấp dẫn này.

本次目的地的终点就是神话传说中的马皮堎,这里是整个同文高原山区的最高峰。传奇的马皮堎位于山涧中如梦如醉的儒桂河边,绵延22公里,海拔约1200米。说起马皮堎这个名称的由来,有的人说是因为山岭像马头嘴,也有人觉得是像马尾巴,因为山岭很峻峭,需要抓住马尾巴才能爬上去。从上往下看,谁都会感觉惊讶,因为马皮堎就像一条蛇匍匐在山上,经过不知道多少崇山峻岭和弯曲的山道,在重重叠叠的山峦中若隐若现。一边是高耸入云的石山,另一边则是看上去无底的深渊,整个山峦由连续不断拐弯的盘山公路连接而成,这些只能通行一辆汽车的山道让人看得头晕目眩。穿过了这段被称为越南最遥远的公路,你会深感惊讶,因为马皮堎给游客带来的不仅仅是巨大的挑战,还有非常吸引人的大自然风光,让人流连忘返,渴望着有朝一日和那些曾经到过这里的同道中人一起故地重游。一位来自河内的驴友梅维成说:“马皮堎有时候就像一位强大的男子汉,富有冒险精神,喜欢征服辉煌宏达的崇山峻岭。但是,有时候却又像一位翩翩少女,充满了浪漫情怀。当黄昏来临的时候,落日洒满了整个山岭,照耀着温良的儒桂河,就像一条柔软的丝带婉转盘绕在整个山涧。”

Đích đến là đỉnh đèo huyền thoại Mã Pì Lèng, đây là đỉnh cao nhất của vùng cao nguyên đá Đồng Văn thuộc tỉnh Hà Giang. Bên dòng sông Nho Quế thơ mộng giữa núi rừng, con đèo huyền thoại Mã Pì Lèng dài 22km, cao khoảng 1.200m so với mực nước biển, nối liền thị trấn Đồng Văn và thị trấn Mèo Vạc. Cái tên Mã Pì, người này cho là Mỏm đầu ngựa, do con đèo giống hình đầu con ngựa, thế nhưng người khác lại giải thích là Nắm đuôi ngựa, bởi vì đèo rất dốc phải nắm đuôi ngựa mới có thể vượt qua được. Nhìn từ trên cao, ai đó sẽ giật mình bởi Mã Pì Lèng giống như con rắn trườn mình qua không biết bao nhiêu dốc quanh co thẳng đứng, khi ẩn khi hiện giữa trùng trùng điệp điệp núi đá. Một bên là vách đá dựng đứng cao chót vót, một bên là vực sâu thăm thẳm, hun hút chẳng thấy đáy, suốt đèo liên tục gặp các khúc cua tay áo nối liền nhau khiến ai đó chếnh choáng vì những khúc ngoặt chỉ vừa đủ một xe ô tô. Vượt qua chặng đường được đánh giá là vực đường bộ sâu nhất ViệtNamấy, bạn sẽ thực sự kinh ngạc. Bởi Mã Pì Lèng mang trong mình đầy thách thức nhưng lại quá đỗi hấp dẫn, để lại nhiều nỗi nhớ, nỗi khao khát được trở lại nhiều nhất với những ai đã từng một lần vượt qua. Mai  Duy Thành – một phượt thủ đến từ Hà Nội chia sẻ: “Mã Pì Lèng lúc giống như một chàng trai đầy mạnh mẽ, ưa mạo hiểm, thích sự ngoạn mục, hùng vĩ của núi rừng; khi lại như một cô gái mảnh mai, thục nữ đầy lãng mạn lúc hoàng hôn nhuộm tím núi rừng, hắt ánh chiều xuống dòng sông Nho Quế hiền hòa, mềm mại như dải lụa vắt qua thung lũng”.

上山很难,下山也不见得容易。一些路段驴友们需要使劲抓住方向盘,使出浑身力气并保持头脑清醒,不让自己被风吹上天。有时候,在路边停车,坐在坡上回头看,自己刚才走过的山路就像一个一圈一圈的弹簧,既近又远。

Lúc lên đã khó, xuống cũng không hề dễ dàng. Có những lúc, sau đoạn đường phải gồng tay lái, phượt thủ phải dùng cả sức, trí và cơ để điều khiến chiếc xe sao cho không bị bay lên cùng với gió. Có những lúc, dựng xe bên đường, ngồi trên đỉnh dốc ngắm mây vờn quanh, nhìn lại đoạn đường vừa đi, sẽ thấy như chiếc lò xo, gần đấy mà xa đấy, rồi lại thả hồn mình trong ánh hoàng hôn nhuộm tím dòng Nho Quế. Bạn sẽ say Đồng Văn như thế đấy.

当你平静下来,看着雄伟壮观的同文高原峰峦迭起,看着崎岖的盘山公路,四周都是高耸入云的大石山,此情此景让每一位游客都终生难忘。

Đồng Văn lúc hùng vĩ, khi lắng lại với rất nhiều những cung bậc cảm xúc. Những dốc Chín Khoang, dốc Pải Lủng liên tiếp những khúc cua tay áo nối tiếp nhau cao dần, cao dần mà bốn bề là những ngọn núi tai mèo sẽ khiến khách du lịch chẳng thể quên nổi.